Đừng cố thuyết phục người khác khi bạn chưa hiểu họ đang "giấu" điều gì.
Chẳng ai gật đầu chỉ vì bạn nói đúng cả
Đã bao giờ bạn bước ra khỏi một cuộc họp với cảm giác tức tưởi đến nghẹn họng chưa? Rõ ràng bạn đã chuẩn bị mọi thứ cực kỳ kỹ lưỡng, từ số liệu cho đến giải pháp đều chẳng có chỗ nào để chê. Nhưng cuối cùng, cái bạn nhận được vẫn chỉ là một cái lắc đầu, hoặc tệ hơn là câu nói "Để đó chị tính sau" đầy lảng tránh.
Lúc đó bạn mới vỡ lẽ một chuyện: Ở đời, đúng thôi là chưa đủ. Người ta không mua hàng, không đồng thuận hay không chịu thay đổi chỉ vì bạn có lý lẽ đanh thép. Họ gật đầu hay lắc đầu thường bắt nguồn từ một mớ hỗn độn phía sau: nỗi sợ bị hớ, sự bảo thủ, cái tôi đang bị đụng chạm, hoặc đơn giản là họ cảm thấy bạn chẳng hiểu gì về họ cả. Nếu cứ mải mê nói cho sướng cái phần "đúng" của mình mà bỏ qua những tín hiệu đang phát ra từ phía bên kia, bạn sẽ mãi chỉ là người đứng ngoài cuộc chơi tâm lý này.
Đừng chỉ nghe lời nói, hãy nhìn vào "vùng tối"
Steve Jobs ngày xưa bán iPhone đâu có bắt đầu bằng việc giải thích con chip này nhanh bao nhiêu. Ông ấy đánh thẳng vào khao khát được trở nên khác biệt của mỗi người. Ông hiểu rằng con người ta đôi khi sẵn sàng chi tiền không phải vì món đồ đó tốt nhất, mà vì nó giúp họ giải quyết được một nỗi sợ hoặc lấp đầy một mong muốn thầm kín nào đó.
Chúng ta thì ngược lại. Khi thấy đối phương im lặng, ta lại càng cuống, càng cố giải thích, càng bồi thêm bằng chứng. Nhưng bạn có biết, trong giao tiếp, càng bị ép thì người ta càng đóng cửa lòng lại.
- Khách hàng nói "Giá này hơi chát", chưa chắc là do họ thiếu tiền đâu. Có khi họ chỉ đang cần một lý do đủ mạnh để không cảm thấy mình là "kẻ khờ" khi chốt đơn.
- Sếp gạt đi một ý tưởng hay, có lẽ không phải vì chê bai nó, mà vì nó đang đe dọa đến vùng an toàn mà sếp đã dày công xây dựng.
Giao tiếp mà không biết đọc vị thì giống như việc bạn cứ cố vặn một chiếc chìa khóa sắt vào cái ổ khóa bằng vân tay vậy. Càng cố, chìa càng gãy mà cửa vẫn đóng im lìm.
Hành trình học cách "nhìn" trước khi "nói"
Để không còn phải về nhà rồi nằm trằn trọc tự trách "Giá mà lúc đó mình nói khác đi", bạn cần một cái nhìn sâu hơn vào bản chất con người. Bộ sách Đọc Vị Người Khác, Nói Đúng Điều Họ Cần Nghe sẽ giúp bạn đi từ việc nhận diện những biểu hiện nhỏ nhất cho đến khi thấu hiểu được cả một hệ thống hành vi phức tạp.
- Nó bắt đầu bằng việc học cách Đọc Suy Nghĩ Thấu Tâm Can. Đừng chỉ nghe những gì người ta nói, hãy nhìn cách họ né tránh ánh mắt, cách họ ngập ngừng khi nhắc đến một từ khóa nào đó. Đó mới là nơi sự thật trú ngụ.
- Đọc Vị Con Người Như Đọc Một Cuốn Sách: Bạn cần hiểu rằng mỗi người là một cuốn sách có bối cảnh riêng. Đừng dùng một kiểu nói chuyện cho tất cả mọi người, bởi có người cần sự vỗ về, có người lại cần sự dứt khoát.
- Cuốn sách 25 Thiên Hướng Hành Vi Ảnh Hưởng Đến Quyết Định Mua Hàng lại đặc biệt quan trọng với người làm kinh doanh. Tại sao người ta dễ tin vào số đông? Tại sao nỗi sợ mất mát lại thúc đẩy hành động nhanh hơn là niềm vui được nhận lại? Hiểu được những cái "nút bấm" này, bạn sẽ thôi nài nỉ, mà bắt đầu biết cách để người khác tự nguyện tìm đến bạn.
- Cuối cùng, hãy học cách thấu hiểu cả những hành vi "kỳ lạ" thông qua cuốn sách Thiên Tài Hay Kẻ Điên. Phía sau một đồng nghiệp khó ưa hay một vị khách hàng oái oăm thường là những tổn thương hoặc cơ chế tự vệ mà họ chưa bao giờ nói ra. Khi bạn nhìn thấy được điều đó, phong thái của bạn sẽ không còn là đối đầu nữa. Bạn trở nên tinh tế, bao dung và nắm giữ thế chủ động trong mọi cuộc đối thoại.
Giao tiếp giỏi không phải là nói nhiều
Nghệ thuật thuyết phục thực ra không bắt đầu từ cái miệng, mà bắt đầu từ đôi mắt và khả năng im lặng để quan sát. Người nói hay có thể khiến người khác chú ý lúc đầu, nhưng người thấu hiểu người mới là người khiến họ thực sự thay đổi quyết định vào phút chót.
Đừng để những nỗ lực của bản thân đổ sông đổ bể chỉ vì sự thiếu quan sát. Hãy dừng việc cố gắng nói cho thật hay lại, và bắt đầu học cách "đọc" tâm trí người đối diện. Khi bạn chạm được vào đúng điều họ đang lo lắng, cả thế giới sẽ bắt đầu lắng nghe bạn một cách tự nguyện.
Suy cho cùng, chúng ta học đọc vị không phải để thao túng ai cả. Chúng ta học để hiểu nhau hơn, để những người tốt gặp được nhau mà không bị cản trở bởi những rào cản ngôn ngữ vụng về. Đừng để bản thân phải tiếc nuối thêm một lần nào nữa chỉ vì chưa kịp hiểu lòng người trước mặt.
































































